Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

Đại đức trẻ lập câu lạc bộ giúp người

GN - Có những hôm đi công tác Phật sự, trên đường lúc nửa đêm, ngó bên đường nhìn thấy những người ăn xin, ngủ vỉa hè, mưa gió không có chỗ trú, có nhiều người nằm vật vã ngủ mà bụng đói meo - thấy thương, ĐĐ.Minh Thành trăn trở mãi và muốn làm gì đó để chia sẻ với họ.
Thời gian ngắn sau đó, Đại đức quyết định dùng tiền Phật tử cúng dường, gói ghém, cùng các bạn trẻ nấu cơm, hủ tiếu để tặng cho những mảnh đời vô gia cư. CLB Dấu chân Từ bi được ra đời từ duyên lành như thế. 

anh bai Khanh Vy.JPG



Cùng nhau gói trọn yêu thương trong từng suất ăn trao tặng - Ảnh: Tuyền Lâm

Chung tay cho người nghèo được no
Cứ đến ngày Chủ nhật giữa và cuối tháng là các bạn tình nguyện viên CLB Dấu chân Từ bi có mặt tại số 24, đường số 4, P.11, Q.6 (TP.HCM) để phân công công việc cho nhau. Khoảng 30 bạn được chia ra thành hai tốp, một tốp đi chợ, chuẩn bị chế biến thức ăn, tốp còn lại đến các bệnh viện để phát phiếu cho những ai có nhu cầu, rồi về “ngôi nhà chung”, cùng nhau xắn tay vào phụ nấu 700 phần thức ăn. Những phần thức ăn trao tặng được nêm nếm bởi những cô bác Phật tử thuần thành.
Từ lúc nấu đến lúc vô hộp đi trao tặng, ĐĐ.Minh Thành, Chủ nhiệm CLB luôn có mặt cùng mọi người thực hiện. Thầy cho biết: “CLB ra đời do Phật pháp xoay chuyển, duyên lành đưa đến. Mình muốn tặng thức ăn cho mọi người, muốn đích thân nấu vì chỉ có mình nấu thì mới yên tâm về chất lượng, vệ sinh an toàn thực phẩm, nhưng tìm được chỗ để nấu rất khó. Thuận duyên là, khi mình ngỏ lời, anh Phật tử Quang Phùng đã cho mượn nhà”.
Những ngày đầu hoạt động, vì kinh phí eo hẹp, có mình thầy tự bỏ tiền ra nên chỉ phát trong giới hạn 2 tuần một lần và mỗi lần khoảng 700 suất. Được vài tháng sau, anh Phật tử cho mượn nhà phát tâm cùng thầy thực hiện chương trình tặng suất ăn cho những người khó khăn. Anh cho mượn nhà, chịu luôn tiền gas, điện, nước và cưa đôi số tiền mua thực phẩm với ĐĐ.Minh Thành. “Nhờ vậy mà 3 năm nay, CLB thực hiện thêm được vài hoạt động chia sẻ với người nghèo”, Đại đức Chủ nhiệm CLB hoan hỷ kể.
Cách cho hơn của cho
Như đã thành thông lệ, trước khi các bạn tình nguyện viên đi trao những suất ăn nghĩa tình, thầy chủ nhiệm CLB luôn nhắc nhở các bạn trao quà một cách tử tế nhất, lễ phép và không để người nhận mặc cảm.
Thầy cho biết: “Của cho không bằng cách cho, một phần thức ăn được trao tặng có nghĩa là mình chia sẻ bữa ăn để người nhận được ấm lòng và làm cho tâm từ của mình ngày thêm rộng lớn. Mình làm từ thiện phải xuất phát từ tâm thiện lành, thiện lành từ ý nghĩ để phần quà trao đi mang ý nghĩa trọn vẹn. Khi đi tặng quà, dấu chân đi đến đâu tình thương phải có mặt đến đó, đó là phương châm của CLB và đó cũng là lý do vì sao CLB có tên là Dấu chân Từ bi”.
Đúng 3g chiều ngày Chủ nhật, 700 suất ăn sẽ được tặng tại hai khu vực. 350 phần sẽ được trao cho người nghèo vô gia cư tại trụ sở P.5, P.9, P.11 của Q.6. 350 phần còn lại sẽ được trao cho thân nhân, bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn tại Bệnh viện Nguyễn Tri Phương và Nhi Đồng. Trước cổng bệnh viện, người nhà bệnh nhân chỉ cần cầm phiếu đến sẽ nhận được những phần bánh canh, hủ tiếu thơm ngon.
Tuy nhiên, những người không có phiếu vẫn được phát, “vì mình luôn làm dư vài phần cho những ai thật sự cần đến thức ăn chay. Thường những người không có phiếu mà nhận được suất ăn, ánh mắt họ ánh lên niềm hạnh phúc, nhìn thấy mình cũng vui lây. Đó chính là món quà quý nhất mà họ tặng lại cho mình. Khi mình thiệt lòng muốn trao tặng, thì hạnh phúc sẽ đến với cả người cho và người nhận”, một bạn tình nguyện viên chia sẻ.
Sau ba năm hoạt động, Phật tử tín tâm biết được hoạt động của CLB, thỉnh thoảng có người hùn 50 ngàn, có người hùn 100 ngàn chung tay cho người nghèo suất ăn ấm lòng. Các bạn sinh viên - thành viên CLB cũng gói ghém mỗi bạn trích một ít tiền làm thêm, nhín tiền ăn sáng trong một tháng để chia sẻ cho người khó khăn được no bụng, ấm lòng trong những ngày đói, lạnh.
CLB tuy chỉ có 30 thành viên, đa phần là các bạn sinh viên còn đang trên ghế giảng đường, phải đi làm thêm để trang trải tiền sinh hoạt, học phí nhưng tình thương, tấm lòng dành cho cộng đồng thì luôn bao la. Một năm, số tiền CLB quyên góp, dành cho từ thiện lên đến 170 triệu.
“CLB ước mong sao, thời gian tới, sẽ quyên góp được nhiều hơn, phát suất ăn cho người nghèo nhiều hơn nữa. Dấu chân Từ bi mình đã đi nhiều nơi nhưng tình thương của mình vẫn chưa đủ sức để nâng đỡ cho tất cả những mảnh đời bất hạnh. Mong lắm một ngày nào đó đủ duyên có thể mở được ngôi nhà dưỡng lão dành cho những người vô gia cư có nơi trú ngụ, che mưa che gió - để tuổi già không phải chịu đói lạnh, cù bất cù bơ...”, đó chính là những ước mơ thiện lành của thành viên CLB trong những ngày đầu năm 2016.
Hiện tại, CLB Dấu chân Từ bi đang bảo trợ cho 5 hộ nghèo tâm thần trên địa bàn TP.HCM. Vào dịp cuối năm, CLB luôn tổ chức về các tỉnh thành tặng quà cho bà con nghèo đón Tết và tặng quà cho 50 người có hoàn cảnh khó khăn thuộc Chi hội Người mù Q.6 chung niềm vui khi xuân về. 

Khánh Vy
Nguồn Giacngo.vn

Chùa Minh Quang: gần 1 tỷ đồng làm từ thiện

25/03/2016 16:36 (GMT+7)
GNO - Chùa Minh Quang thuộc TP.Pleiku, tỉnh Gia Lai vừa tổ chức chuyến công tác từ thiện tại xã Ayun, huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai.

 Thanh nhat (2).JPG
Chùa Minh Quang tặng quà từ thiện tại xã Ayun huyện Chư Sê
Đoàn đã tặng 180 suất quà cho các hộ đồng bào dân tộc thiểu số nghèo tại địa bàn xã, mỗi suất trị giá 300 nghìn đồng (gồm gạo, mì tôm, một số loại thực phẩm, quần áo và tiền mặt). Tổng giá trị 54 triệu đồng do Phật tử trong và ngoài tỉnh ủng hộ.
Được biết từ năm 2015 đến nay, bằng nguồn ủng hộ của Phật tử, các nhà hảo tâm trong và ngoài tỉnh, chùa Minh Quang hơn 1.000 suất quà cho các hộ đồng bào dân tộc thiểu số tỉnh Gia Lai, tỉnh Kon Tum; xây tặng 1 căn nhà tình thương tại huyện Đức Cơ, Gia Lai... Tổng trị giá gần 1 tỷ đồng.

Nhật Thanh
Nguồn Giacngo.vn

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Những câu nói nổi tiếng của thiền sư Thích Nhất Hạnh

Thứ năm, 27/11/2014, 10:53 (GMT+7)
(Văn hóa) - Gần cả cuộc đời dành cho nghiên cứu và truyền bá Phật pháp, thiền sư Thích Nhất Hạnh đã đúc kết ra triết lý sống, thể hiện trong những câu nói giàu tính suy tưởng và chiêm nghiệm, khiến người ta nhớ mãi.
Pháp môn Làng Mai đầu tuần này ra thông báo cho biết sức khỏe của Thiền sư Thích Nhất Hạnh ổn định, nhưng ông ngủ sâu nhiều hơn và ít giao tiếp hơn. Pháp môn cũng kêu gọi các tín hữu cùng cầu nguyện và thực hành chánh niệm, suy tưởng những điều thiền sư chỉ giảng.
Các điều chỉ giảng dưới đây được Oprah Winfrey, người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng thế giới của Mỹ, từng có cuộc phỏng vấn ông năm 2009, chia sẻ. Bà ca ngợi những câu nói của ông có tác dụng truyền cảm hứng cho mọi người.
“Không ai có thể trao cho ta tự do. Ta phải tự mình nuôi dưỡng nó. Đó là một công việc hàng ngày”.
“Con người luôn gặp khó khăn trong việc buông bỏ đau khổ. Với nỗi sợ hãi về những điều bất định, họ chọn chịu đau khổ trong những thứ quen thuộc”.
Thiền sư Thích Nhất Hạnh (trái) gặp người dẫn chương trình Mỹ Oprah Winfrey tại New York năm 2009. Ảnh: Làng Mai
Thiền sư Thích Nhất Hạnh (trái) gặp người dẫn chương trình Mỹ Oprah Winfrey tại New York năm 2009. Ảnh: Làng Mai
“Giác ngộ luôn luôn hiện hữu. Sự giác ngộ nhỏ bé sẽ mang tới giác ngộ lớn lao. Nếu bạn hít thở và nhận ra rằng mình vẫn đang sống, đó là lúc bạn chạm tay vào điều kỳ diệu của việc được sống. Đó cũng là một loại giác ngộ”.
“Con người đau khổ vì họ bị mắc kẹt trong quan điểm. Chỉ khi nào chúng ta giải phóng được những quan điểm đó, chúng ta mới tự do và không còn đau khổ”.
“Cuộc sống chỉ hiện hữu ở thực tại. Đó là lý do mà chúng ta nên đi theo cách mà mỗi bước đều mang ta đến thực tại”.
Oprah Winfrey nhận xét thiền sư Thích Nhất Hạnh là một nhà sư Phật giáo có hơn 60 tuổi đạo, cũng là một thầy dạy học, một nhà văn, một người can đảm, gióng lên tiếng nói chống chiến tranh. Thiền sư, người mà Martin Luther King Jr gọi là ” tông đồ của hòa bình”, đã chỉ cho chúng ta thấy cái đẹp của phút giây hiện tại, biết cảm ơn từng hơi thở, và giúp cho ta thấy được giải thoát và hạnh phúc có thể tìm thấy rất dễ dàng trong khi ta uống một ngụm trà.
Huffington Post hồi cuối năm 2012 cũng đăng tải các câu nói đáng nhớ của thiền sư Thích Nhất Hạnh và gọi đó là “những bài học cuộc sống từ con người điềm đạm nhất thế giới”:
“Nếu ta tin ngày mai sẽ tốt đẹp hơn thì hôm nay ta có thể chịu đựng mọi khó khăn”.
“Biết bỏ qua sẽ đem cho ta sự tự do, và tự do chính là điều kiện duy nhất của hạnh phúc”.
“Mọi ý tưởng bạn nghĩ trong đầu, mọi lời bạn nói, mọi thứ bạn làm đều mang dấu ấn của riêng bạn”.
Khi biết thiền sư Thích Nhất Hạnh bị xuất huyết não, những học trò, những người từng có cơ hội đàm đạo hoặc chỉ đơn giản nghe ông nói hay đọc một cuốn sách ông viết, đều nhớ đến những sâu sắc của ông.
“Tôi đã đến. Tôi đang ở nơi của mình. Điểm đến của tôi nằm trên mỗi bước đi”, tài khoản Twitter có tên Manduka chia sẻ một câu nói của thiền sư, gọi ông là “người thầy yêu quý của thế giới” đồng thời gửi tới ông tình yêu và mọi điều tốt đẹp nhất.
Một người khác có tên T.Harv Eker, chép: “Nếu ta không sống là chính mình, hoàn toàn ở thực tại, thì ta đang đánh mất mọi thứ”.
(Theo Vnexpress)
Nguồn http://nguyentandung.org/

Đi học "nghệ thuật chuyển hóa khổ đau" giữa lòng nước Mỹ

Bài viết/bài đọc của H.A.S trên Radio Việt Nam ngày Thứ Hai, 16/09/2013: Đi học "nghệ thuật chuyển hóa khổ đau" giữa lòng nước Mỹ của H.A.S
Radiovietnam- Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã có những chia sẻ ý nghĩa trong buổi nói chuyện có chủ đề “nghệ thuật chuyển hóa khổ đau” tại Khách sạn Boston Park Plaza (Mỹ) ngày 12/9 vừa qua.

Buổi nói chuyện của thiền sư Thích Nhất Hạnh_radiovietnam.vn

Làm thế nào để chế ngự được những âu lo, sợ hãi? Bằng cách nào để chuyển hóa được những nỗi khổ, niềm đau? Con đường nào đưa ta đến cuộc sống thảnh thơi, an lạc, ngập tràn hạnh phúc và tình yêu thương? Chỉ có một con đường duy nhất, đó là nghệ thuật chánh niệm, là ý thức hơi thở, là nghệ thuật lắng nghe sâu và sử dụng ngôn từ ái ngữ… 

Với thiền sư Thích Nhất Hạnh, đó chính là những phương pháp chánh niệm có công năng trị liệu đặc biệt, mang lại cho chúng ta tuệ giác và tình yêu thương đối với chính bản thân mình và đối với mọi người, mọi loài mà thiền sư đã chia sẻ trong buổi nói chuyện về chủ đề “nghệ thuật chuyển hóa khổ đau” tại Khách sạn Boston Park Plaza (Mỹ) ngày 12 tháng 9 vừa qua...
Ý thức hơi thở - Hạnh phúc hiện ra ngay bây giờ và ở đây. 

Buổi nói chuyện của Thiền sư Thích Nhất Hạnh do trường Đại học danh tiếng hàng đầu nước Mỹ Harvard tổ chức tại tiền sảnh của Khách sạn Boston Park Plaza đã thu hút đông đảo giới mộ điệu nước Mỹ, trong đó, phần lớn là giới trí thức, thượng lưu, doanh nhân, chính trị gia, trong đó, có cả gia đình cố Tổng thống Mỹ John F.Kennedy.

1.200 vé đã bán hết veo trong vòng 3 ngày với giá cao ngất ngưởng: 450 đô-la/vé đã chứng tỏ sức hút đặc biệt của Thiền sư Thích Nhất Hạnh. Song điều đó cũng cho thấy phần nào tảng băng chìm trong đời sống tâm linh nước Mỹ.
Dường như người Mỹ cũng đang phải đối diện với những khổ đau, những căng thẳng, âu lo và sợ hãi. Dường như chính họ cũng đang bế tắc trong việc truy tìm bến bờ của hạnh phúc, của an lạc.

Một bác sĩ tâm lý trị liệu tham dự buổi nói chuyện tâm sự với tôi: “Tôi đã tư vấn, trị liệu thành công cho hàng ngàn bệnh nhân mắc bệnh trầm cảm, u uất, đau khổ. Nhưng chính tôi nhiều lúc cũng bị căng thẳng, lo sợ, hoang mang. Tôi đến đây là để nghe một trong những vị thiền sư danh tiếng nhất thế giới nói về phương pháp chánh niệm để vận dụng trong công việc tâm lý trị liệu. Song trước tiên, tôi muốn trị liệu tâm lý cho chính tôi”.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Thiền sư Thích Nhất Hạnh ngồi an nhiên trong tư thế kiết già trên bục giảng sân khấu. Khuôn mặt thầy bình thản, đôi mắt sáng, tinh anh, giọng thầy nhỏ nhẹ, đều đều như hơi thở. Thầy bắt đầu câu chuyện bằng việc theo dõi hơi thở.

Mọi người ở dưới ồ lên. “Tưởng thiền là điều gì khó khăn ghê gớm chứ theo dõi hơi thở của mình thì đơn giản quá”. Thầy mỉm cười. Cái cười độ lượng, nhân từ. “Ta thở vào và theo sát hơi thở xuống dưới bụng. Trong khi thở, ta nhủ thầm “Con đã về”. Rồi ta theo dõi hơi thở ra từ đầu cho đến cuối trọn vẹn, thỏa mái, đồng thời nhủ thầm “Con đã tới”. Chỉ bằng một động thái đơn giản như thế, tâm ta lập tức sẽ trở về với thân, tiếp xúc với một sự thật màu nhiệm tuyệt vời là ta đang còn sống trong giây phút hiện tại và đây là giây phút hạnh phúc”. Thiền sư Thích Nhất Hạnh gọi đó là hơi thở có ý thức, hơi thở chánh niệm.

Mọi người ở dưới chậm rãi thực hành theo. Thân thể thả lỏng, mắt từ từ nhắm lại. Chậm rãi theo dõi hơi thở. Thở vào: “con đã về”. Thở ra: “con đã tới”. Và ngay lập tức, dường như mọi người đã nhanh chóng thoát ra khỏi những lo toan, ồn áo huyên náo trong đầu, và bước vào một trạng thái thức tỉnh khác lạ. Khuôn mặt ai cũng trở nên thư thái. Có lẽ, họ đã hiểu, thế nào là giây phút hiện tại.

Thiền sư giảng giải: “Chúng ta thường bị mắc kẹt trong những ưu sầu vì nuối tiếc quá khứ và lo lắng, sợ hãi cho tương lai. Chúng ta cho rằng hạnh phúc chưa thể có trong hiện tại và chúng ta cần phải có nhiều điều kiện hơn nữa mới thực sự có hạnh phúc. Đó chính là lý do khiến chúng ta khổ. Theo lời dạy của Đức Thế Tôn, tất cả những gì chúng ta đang cần tìm đều có mặt trong giây phút hiện tại. Nếu chúng ta biết thực tập hơi thở ý thức và định tâm thì chúng ta có thể đi ra khỏi những khổ đau này và chạm tay vào những màu nhiệm của sự sống ngay trong giây phút này. Quá khứ đã đi qua, tương lai thì chưa tới, chỉ có duy nhất giây phút mà ta có thể thực sự sống. Đó là giây phút hiện tại.

Trong Kinh quán niệm hơi thở, Bụt đã chỉ dạy cho chúng ta những bài tập cụ thể để tạo dựng niềm vui, hạnh phúc, an lạc. Đó là một giáo pháp rất rõ ràng và sâu sắc. Nếu chúng ta biết cách tạo ra năng lượng niệm và định thì chúng ta có thể tiếp xúc với vô vàn hạnh phúc đang có mặt với ta ở đây, ngay bây giờ.

Chẳng hạn như chúng ta tiếp xúc với hai mắt. “Tôi đang thở vào và ý thức về hai mắt của tôi. Tôi đang thở ra và mỉm cười với hai mắt của tôi”. Khi ta thực tập như vậy thì tuệ giác sẽ nảy sinh. Chỉ trong hai, ba giây là ta có thể nhận thấy rằng: đôi mắt của mình vẫn còn sáng. Một thiên đường của màu sắc, hình ảnh đang hiện ra trước mặt. Đối với những người bị khiếm thị, thiên đường ấy, chưa một lần họ nhìn thấy. Vì vậy mà đôi mắt là một trong những điều kiện căn bản để có hạnh phúc. Ta chỉ cần thở vào thể thắp sáng ý thức rằng, mình đang có một đôi mắt sáng.

Buổi nói chuyện đã thu hút đông đảo giới mộ điệu nước Mỹ.

Ta cũng có thể thực tập tiếp xúc với trái tim mình: “Tôi đang thở vào và ý thức về trái tim của tôi. Tôi đang thở ra và tiếp xúc với trái tim của tôi”. Khi chúng ta sử dụng năng lượng chánh niệm, chúng ta sẽ khám phá ra rằng: trái tim mình đang đập bình thường trong khi biết bao người bị hở van tim, rối loạn động mạch vành. Họ có thể bị đột quỵ bất cứ lúc nào. Nếu ta cứ tiếp tục thực tập như vậy thì ta sẽ tiếp xúc được với vô vàn hạnh phúc đang có mặt trong ta, quanh ta. Đó là tập chánh niệm, nghĩa là đem tâm trở về với thân và an trú trong giây phút hiện tại.

Nếu mình hoàn toàn có mặt trong giây phút này, mình có thể nhìn sâu hơn để bước một bước chân ý thức trên hành tinh đẹp đẽ này hay thở vào một hơi để ý thức là ta đang sống trong cõi niết bàn, tịnh độ. Và khi ta ở trong cõi thiên đàng thanh tịnh đó rồi thì ta đâu cần phải mệt nhọc chạy theo những danh tiếng, tiền tài, địa vị hay những dục lạc khác. Bình an, niềm vui, hạnh phúc có thể đạt tới ngay. Và sự thực tập này đủ đơn giản cho tất cả mọi người”.

Không có bùn, không có sen và nghệ thuật chuyển hóa khổ đau

Sảnh khách sạn đông nghẹt người mà im phăng phắc. Có thể nghe thấy tiếng thở chánh niệm đều đều của những người ngồi kề bên. Trên bục giảng, thiền sư Thích Nhất Hạnh vẫn thuyết pháp với giọng điệu nhẹ nhàng, thong dong.
Những lời giảng của ngài như những giọt sương trong vắt cứ nhẹ nhàng rơi, nhẹ nhàng thấm từng giọt, từng giọt vào những tâm hồn cằn khô vì lo toan, phiền muộn, sầu khổ. “Ai trong chúng ta cũng chẳng có ít nhiều khổ đau. Nhiều người thường sợ phải đối diện và chìm đắm trong biển khổ đau của mình nên tìm mọi cách trốn chạy. Đọc sách báo, xem ti vi, uống rượu, hút thuốc phiện… hoặc vùi đầu trong công việc chồng chất.

Chúng ta không biết làm cách nào để đối diện và chuyển hóa những khổ đau ấy. Chính vì điều này mà trong Kinh quán niệm hơi thở, Bụt khuyên chúng ta trở về và nhận diện những khổ đau trong ta.

Nếu chúng ta biết cách thực tập hơi thở có ý thức, thực tập đi chánh niệm, lái xe chánh niệm và ăn chánh niệm mỗi ngày thì năng lượng chánh niệm trong ta sẽ đủ mạnh để giúp ta trở về, ôm ấp, vuốt ve những lo lắng, sợ hãi, buồn khổ trong lòng và chỉ vài phút sau, những niềm đau, nỗi khổ sẽ vơi đi nhiều. Giống như một bà mẹ bỗng nghe tiếng con khóc. Bà sẽ chạy đến, ôm đứa con vào lòng với tất cả sự trìu mến. Bà mẹ chưa biết chuyện gì xảy ra với đứa bé nhưng cử chỉ yêu thương ấy sẽ làm cho nó hết khóc, hết khổ ngay lập tức. Năng lượng chánh niệm cũng vậy. Chúng ta chưa biết gốc rễ của những niềm đau, nỗi khổ trong ta nhưng nếu ta ôm lấy niềm đau ấy một cách dịu dàng với năng lượng chánh niệm, ta có thể làm dịu đi nhanh chóng cơn đau nhức ấy.

Trong Kinh về Bốn sự thật mầu nhiệm (Tứ Diệu Đế), Bụt đã chỉ cho ra cho ta sự thật thứ nhất là khổ. Sự thật thứ hai là bản chất của khổ. Nếu chúng ta biết cách lắng nghe sâu những khổ đau trong chính mình và nhìn sâu vào bên trong với năng lượng của chánh niệm và chánh định thì chúng ta sẽ hiểu được những gốc rễ đưa tới khổ đau đó và thoát khỏi nó. Cái hiểu sẽ làm phát khởi tình thương ngay trong trái tim ta.

Nếu ai đó hỏi tôi rằng: “Làm thế nào để chế tác tình thương yêu?”. Tôi sẽ nói rằng: Chỉ có một cách duy nhất là hãy nhìn sâu vào niềm đau, nỗi khổ của chính mình và tìm cách hiểu chúng. Nếu không, ta không thể hiểu được những khổ đau của người khác và không thể thương yêu ai được”.

Trong các phương pháp tu tập mà Bụt chỉ dạy, có một phương pháp gọi là lắng nghe với tâm từ bi và sử dụng ngôn từ hòa ái. Lắng nghe với tâm từ bi có thể giúp nối lại sự truyền thông.

Nhiều người trong chúng ta luôn tìm cách trốn chạy khỏi chính mình, bởi vì chúng ta không biết cách lắng nghe nỗi khổ của chính mình. Khi chúng ta bắt đầu hiểu được niềm đau của chính mình thì chúng ta có thể truyền thông được với chính mình dễ dàng hơn, nhờ đó, chúng ta sẽ dễ dàng truyền thông với người khác.

Ta có thể nói với người vợ đang khổ đau của ta rằng: “Em ơi! Anh biết em đã chịu nhiều đau khổ. Vậy mà, nhiều năm qua, anh đã làm những điều không phải khiến em khổ thêm bởi anh đã không hiểu được những khổ đau của chính anh và cả của em nữa. Hãy giúp anh em nhé! Hãy nói cho anh biết tất cả những khó khăn của em. Ạnh không muốn tiếp tục phạm phải những sai lầm trước đây và làm cho em khổ thêm nữa”. Nếu mình có thể nói với người thương của mình bằng ngôn ngữ như vậy thì người đó có cơ hội mở lòng mình ra. Khi đó ta có thể áp dụng phương pháp lắng nghe với tâm từ bi. Người thương của ta sẽ bớt khổ liền.

Khi ta đau khổ, ta có xu hướng nghĩ rằng khổ đau của ta là do một người khác gây ra. Chúng ta muốn trừng phạt người đó bởi vì họ đã làm cho ta khổ. Nhưng khi chúng ta thực tập hơi thở có ý thức và nhìn sâu vào nỗi khổ, niềm đau của người đó thì ta sẽ thấy rằng người đó cũng chỉ là nạn nhân của chính khổ đau trong lòng họ nên họ cần được giúp đỡ chứ không đáng bị trừng phạt.

Hoa sen không thể mọc và tỏa hương nếu không có bùn. Hạnh phúc và khổ đau cũng vậy, chúng nương vào nhau. Chúng ta không thể thấy được hạnh phúc ngọt ngào nếu như chưa nếm trải vị cay đắng của khổ đau. Nếu ta chưa bao giờ bị đói, ta sẽ không biết trân quý món ăn. Nếu ta chưa bao giờ thấy chiến tranh, ta sẽ không thấy được giá trị của hòa bình. Nếu chúng ta biết áp dụng sự thực tập chánh niệm vào đời sống hàng ngày thì chúng ta có thể tạo ra hạnh phúc ngay bây giờ và ở đây. Năng lượng chánh niệm là suối nguồn của hạnh phúc nhưng năng lượng đó không thể mua được trong siêu thị mà chỉ có thể do chính bản thân ta tự chế tác ra”.

Hơn ngàn quan khách đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Khuôn mặt ai cũng ngời lên niềm xúc động, hạnh phúc, hoan hỉ. Trên bục giảng, thiền sư Thích Nhất Hạnh nở nụ cười rạng rỡ.

Ngài giơ đôi bàn tay lên vẫy vẫy – cách tán thưởng của ngài, trông đôi tay như hoa nở. Cả ngàn người bên dưới cũng giơ tay lên vẫy theo trông như một rừng hoa. Rồi ngài chậm rãi bước xuống, hướng dẫn mọi người đi bộ trong chánh niệm. Ngài đi trước, bước từng bước chậm rãi, thảnh thơi. Hàng ngàn người thong thả bước theo. Họ đi trong im lặng. Mỗi bước chân là một niệm cho an lạc, hòa bình, hạnh phúc, thương yêu.

Những bước đi thong dong, an nhiên như sen nở đưa dòng người chảy ra đường, hướng đến công viên Boston. Xe ô tô đang rầm rập chạy trên đường bỗng dừng lại. Những hành khách đang hối hả sải bước trên hè cũng dừng lại, nhường đường cho dòng người thiền hành trong im lặng chuyên chở biết bao năng lượng yên bình, hạnh phúc…
H.A.S.
Nguồn http://langmai.org/

Điều cần biết về cõi âm

Thuyết giảng: Thầy Thích Nhật Từ giảng tại Hội thảo khoa học nguyên cứu về tiềm năng con người tại viện bảo tàng quân khu 7

Vì Sao Chúng Ta Nên Phóng Sanh?

Thứ Ba, ngày 08 tháng 7 năm 2014

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016

Niệm Phật Vãng Sanh (Cổ Nhạc Phật Giáo) - Châu Thanh


Sự Thù Thắng Của Thế Giới Tây Phương Cực Lạc

Sự Thù Thắng Của Thế Giới Tây Phương Cực Lạc
Thế giới Cực Lạc đã xây dựng viên mãn thành tựu rồi. Không những là thế giới của Chân- Thiện- Mỹ- Huệ thành tựu viên mãn, tất cả những người vãng sanh về nơi đó, không một ai là không tu hạnh thanh tịnh. Tư tưởng, kiến giải, ngôn từ, tạo tác, không ai là không thanh tịnh đến cùng tột. Đều cực là trang nghiêm, tốt đẹp đến cực điểm! Thế giới Tây Phương, bất luận là hoàn cảnh vật chất, người, việc, không có một tí khiếm khuyết. Đọc xong những kinh văn này (là chỉ những kinh văn “Nhất hướng chuyên trí trang nghiêm diệu thổ”, “Trang nghiêm chúng hành”, “Ngã dĩ thành tựu trang nghiêm Phật thổ, thanh tịnh chi hành”, “Bỉ cực lạc giới, vô lượng công đức, cụ túc trang nghiêm”,… ), mà vẫn không muốn vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới để gần gũi với A Di Đà Phật, người như thế thì giống thấy Lý từng nói “Phi ngu tức cuồng”, không là ngu muội, thì là cuồng vọng. Nói cách khác, đầu óc không bình thường. Người bình thường biết được sự thật này, lẽ nào lại không cầu sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc?
“Tín thọ phụng hành”, phải thật sự “Tín”, phải thật sự “Thọ”, thành thật y theo những lời dạy của Phật mà làm. Nếu có thể làm theo, thì là đệ tử đệ nhất của Như Lai, tương lai quyết định được vãng sanh. Chúng ta đã ghi danh, đăng kí, lấy số ở Tây Phương Cực Lạc thế giới, đương nhiên quyết định phải đi. Bây giờ ở thế giới này chỉ là tùy tuồng mà diễn, đừng nên mải mê nữa. Nhất định phải hiểu rõ, hết thảy vạn pháp trên thế gian này đều là giả, nên buông xuống, xả bỏ hết. Trên thế gian này, bất luận đối với người nào, việc gì, vật chi, trong lòng quyết không có một tí lưu luyến. Bởi vì chúng ta là người của thế giới Tây Phương Cực Lạc, quyết định vãng sanh, một tí nghi ngờ cũng không nên có.
Vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới thì mãi mãi không còn đọa tam ác đạo, vĩnh viễn không bị đọa xuống lục đạo luân hồi. Quý vị đến lại thế gian này, là Bồ Tát thừa nguyện tái lai, không có thứ gì mà không tự tại. Quý vị đến để độ chúng sanh, chứ không phải đến để thọ báo. Quý vị đến để thị hiện, lại diễn tuồng, nhưng là diễn cho người khác xem. Đó hoàn toàn khác hẳn.
Khi chúng ta sanh đến thế giới Tây Phương Cực Lạc, Kiến Tư phiền não chưa dứt, Trần Sa phiền não chưa đoạn, vô minh chưa phá hết, Đẳng Giác Bồ Tát vẫn còn một phẩm sinh tướng vô minh chưa dứt đoạn; về đến Tây Phương Cực Lạc thế giới, sẽ đoạn tuyệt hết những phiền não này rất nhanh, rất dễ dàng. Dứt hết phiền não thì chứng đắc viên mãn của Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
“Giả sử đại hỏa mã tam thiên” (ví dụ như lửa cháy lớn khắp tam thiên), “tam thiên” là tam thiên đại thiên thế giới”. Giả sử như tai nạn lớn bất chợt xảy đến thì phải làm sao đây? Không sao, nhờ oai đức của Phật, tất có thể siêu thoát (“Thừa Phật oai đức tức năng siêu”). Lúc bấy giờ vẫn phải quyết sanh Tịnh độ, không cần lo lắng. Khi có kiếp nạn lớn, Phật sẽ hiện thân đến tiếp dẫn quý vị. Nhất định phải có lòng tin, phải thật sự tin tưởng lời Phật nói, bất luận gặp phải tai nạn gì, đều có thể tùy lúc mà vãng sanh. Đây là Phật đã thọ ký cho chúng ta, thật sự ban cho chúng ta – những người niệm Phật một viên thuốc an tâm, không phải hoài nghi nữa. Gặp kiếp nạn gì, đều phải nhất tâm niệm Phật, đừng hoảng hốt, đừng sợ hãi.
Khi sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới thì không có một thứ gì là không bình đẳng. Hình dáng của Phật A Di Đà thế nào quý vị cũng thế đấy. Quý vị cao lớn hệt như A Di Đà Phật, thể chất, màu da cũng giống với A Di Đà Phật, mọi thứ thọ dụng đều như nhau, đó là pháp giới bình đẳng… Hiện giờ trên thế gian này, thấy hình tượng của Bồ Tát Quán Thế Âm, Bồ Tát Đại Thế Chí thì lạy, thì cầu các Ngài; đến Tây Phương Cực Lạc thế giới thì là lão huynh lão đệ, học trưởng học đệ rồi (đàn anh học lớp trên và đàn em học lớp dưới). Nếu chúng ta dùng phương pháp thông thường mà tu hành, quý vị thử nghĩ xem, phải tu đến năm nào mới sánh bằng với các Ngài? Vì vậy, trong tất cả pháp môn, không có gì khác thù thắng hơn, có thể thấy rõ đây là pháp môn “cứu cánh phương tiện”.
Khi sanh đến thế giới Tây Phương Cực Lạc, những quả báo đạt được quá cao, quá nhanh, làm ta giật mình, không thể tin nổi; nhưng đó là sự thật. Người như chúng ta, một phẩm phiền não cũng chưa đoạn, được đới nghiệp vãng sanh, vừa sanh đến Tây Phương Cực Lạc thế giới, thì đứng ngồi ngang hàng với với Quán Âm, Thế Chí, Văn Thù, Phổ Hiền chư vị Bồ Tát, vậy thật quá rồi! Nhưng đó là sự thật! Sanh về Cực Lạc thế giới, tức viên chứng tam bất thoái; do đó tuy là phàm phu nhưng có thể nói đã là Đẳng Giác Bồ Tát. Sự thật này, trong “Yếu Giải” của Ngẫu Ích Đại sư nói rất tường tận, tỉ mỉ.
Sanh đến Tây Phương Cực Lạc thế giới thì là vô lượng thọ, tuổi thọ ngang bằng với A Di Đà Phật. Thọ mạng dài không cách nào tính đếm được; máy tính hiện đại nhất trên thế giới hiện nay cũng không tính ra. Đây là từ “vĩnh sanh” (sống mãi) mà trong các tôn giáo khác thường nói. Vĩnh sanh thật sự, trên Trời còn chưa được, tuổi thọ chỉ dài hơn một tí so với người thế gian mà thôi. Tuổi thọ của “cõi Trời Phi Tưởng Phi Phi Tưởng” là bát vạn đại kiếp, vẫn còn là một con số nhất định. Duy chỉ có Tây Phương Cực Lạc thế giới là thật sự vô lượng thọ. Vì vậy, sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới tức là một đời thành tựu.
Ngoại trừ Cực Lạc thế giới ra, trong lục đạo luân hồi trước sau đều là cô độc. Đến Tây Phương Cực Lạc thế giới rồi thì không còn cô đơn, vì bà con, quyến thuộc quá nhiều. Cha mẹ, sư trưởng, bạn học, đạo hữu, thân bằng quyến thuộc trong những kiếp quá khứ, đã niệm Phật được vãng sanh, họ cùng A Di Đà Phật đến tiếp dẫn quý vị. Phàm những vị thiện nhân theo A Di Đà Phật cùng đến để tiếp dẫn quý vị, đều có quan hệ với quý vị. Không có quan hệ, sẽ không theo Phật đến tiếp dẫn quý vị. Vừa gặp mặt thì giới thiệu: tôi là bạn, vợ chồng, anh em, chị em, bạn tốt, đạo hữu đồng tu của đời nào kiếp nào của quý vị. Vừa nói, bản năng của các thứ túc mệnh, thiên nhãn thông lập tức khôi phục, nhớ lại rồi đều là quen biết cả. Thì ra ở nơi Tịnh độ, bà con bạn bè nhiều như vậy, tiếp đón thật không xuể!
Trong kinh nói rất rõ, đên khi lâm chung, một hơi thở không vào, đến lục đạo luân hồi, thay hình đổi dạng, tuy gặp mặt nhau mà không nhận ra. Thế mới biết, ân ái không phải là thật, không có cách nào để giữ lại được. Duy nhất vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới, bà con gia quyến của đời đời kiếp kiếp, bất luận đọa đến đường nào, đều thấy được, đều nghe được, hoàn toàn biết rõ tình trạng sinh hoạt lúc bấy giờ của họ. Do đó, muốn thật sự yêu thương gia thân quyến thuộc của mình, chỉ có một cách: Mau mau về Tây Phương Cực Lạc thế giới. Trước tiên đến đó để quan sát những vị thân bằng quyến thuộc, đến khi thấy họ hồi tâm chuyển ý, có thể tiếp thu Phật pháp, thì đi độ họ, dẫn dắt họ về Cực Lạc thế giới, lúc ấy chính tự thân mình có năng lực này.
Hiu quạnh nhất là lục đạo luân hồi. Hiện tại trong thế giới này, bà con quyến thuộc của quý vị có được mấy người? Khi chuyển kiếp rồi thì đường ai nấy đi, không còn quen biết nữa, mọi thứ quan hệ đều phải bắt đầu lại từ đầu, cho nên rất xa lạ. Duy chỉ ở Tây Phương Cực Lạc thế giới mới có nhiều thân bằng thiện hữu (bạn hiền).
Sanh đến Tây Phương Cực Lạc thế giới, ai ai cũng thần thông quảng đại. Tôn Ngộ Không trong phim “Tây Du Ký” không sao sánh nổi, kém hơn nhiều. Tôn Ngộ Không mới có 72 phép biến hóa, chẳng ra gì cả? Đến Tây Phương Cực Lạc thế giới, biến hóa vô lượng vô biên, phân thân đi độ những thân bằng quyến thuộc, còn bản thân mình thì không rời khỏi bân cạnh A Di Đà Phật. Quý vị có thể phân ra vô số thân, mỗi ngày lạy vô số Phật, độ vô số chúng sanh, toàn là dùng phân thân mà đi.
Sanh đến Tây Phương Cực Lạc thế giới, nhớ thương bà con quyến thuộc của quý vị, hiện họ sống ra sao, quý vị lúc nào cũng nhìn thấy được. Cho dù họ ở lục đạo luân hồi, họ không nhận ra quý vị, quý vị vẫn nhận biết họ. Họ đã đến con đường nào? Tình trạng hiện giờ ra sao? Lúc nào thì cơ duyên chín muồi (tức là quý vị nói pháp với họ thì họ nghe lọt tai, họ có thể tin) thì quý vị có thể tùy lúc hóa thân vì họ mà thuyết pháp, đi độ họ. Do đó, muốn thật sự giúp đỡ thân bằng quyến thuộc, không đến Tây Phương Cực Lạc thế giới, thì không có năng lực này.
Phước đức thật sự do chúng ta tu hành chỉ giúp được vong linh của ông bà, cha mẹ sanh về cõi Trời Đao Lợi, tất nhiên đó không phải là “cứu cánh”, tương lai vẫn không tránh khỏi luân hồi. Thật sự muốn giúp đỡ họ được cứu cánh, cách duy nhất là tự mình vãng sanh về Tịnh độ. Nếu người thân quyến thuộc sanh về đến cung trời Đao Lợi, thọ mạng của Thiên nhân (người trời) rất dài, quý vị có thể hóa thân lên trời giảng kinh thuyết pháp cho họ, khuyên họ niệm Phật vãng sanh. Đó mới là thật sự giúp đỡ họ, cũng là lợi ích của công đức thật sự.
Sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới, ác nghiệp của đời đời kiếp kiếp đều xoay chuyển lại. Những oán gia trái chủ trong đời quá khứ, nợ mạng của họ cũng được, nợ tiền cũng được, không cần bận tâm để ý. Phải trả không? Đương nhiên là phải trả? Trả bằng cách nào? Làm Bồ Tát đi độ họ, đi giáo hóa họ vì khi sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới rồi, tất cả tánh đức đều bộc lộ, trả tiền rất dễ dàng. Trong tự tánh có vô số của báu, có thể trả gấp nhiều lần cho họ, khiến họ sanh lòng hoan hỉ. Đến Tây Phương Cực Lạc thế giới mới có bản lĩnh này.
Trích từ sách Niệm Phật Thành Phật 

Pháp sư Tịnh Không
Nguồn duongvecoitinh.com